top of page
Search

một lần dịch thơ tình yêu

  • Writer: Ly Thảo
    Ly Thảo
  • May 24, 2022
  • 2 min read

Updated: May 26, 2022

Trót yêu ngay từ lúc đọc những dòng đầu tiên, nên mình dịch đôi đoạn trong bài "Tonight I can write the saddest lines." của Pablo Neruda (1904 – 1973). Câu từ sẽ khá thoát nghĩa, mong bạn cảm nó với tinh thần tình yêu bất diệt của Pablo Neruda, và chất riêng có từ emly.


"Những đêm thế này, giống đêm tôi giữ nàng êm ấp trong tay. Tôi vẫn mãi hôn nàng tựa rằng tận thế chẳng thể hay.


Nàng trót yêu tôi đôi lần nhưng tôi thì vạn lần hơn thế. Sao có thể thoát khỏi đôi mắt khiến biển lòng chìm mê.


Đêm nay tôi có thể viết xuống những dòng buồn nhất. Nói sự thật ra, tôi chẳng có nàng. Nghĩ sự thật ra, tôi vừa mất nàng xong.


Vắng nàng rồi, đêm đang mênh mông lại thêm nữa mênh mông. Vần thơ rơi xuống tâm hồn tựa như sương thẫm cánh đồng không.


Là vì tình yêu tôi chẳng thể nào giữ được tim nàng đấy. Đêm sao rất dày nhưng trăng chẳng còn ở cùng mây.

--

Tôi chẳng còn yêu nàng, chắc chắn, nhưng tôi đã yêu đến thế nào. Loay hoay tìm ngọn gió có thể đưa giọng tôi đến tai nàng nơi nao.


Của người khác. Nàng sẽ của người khác. Như trước khi hôn nhau. Thanh âm nàng, dánh hình nảy sáng. Đôi mắt huyễn mê.


Tôi chẳng còn yêu nàng, chắc chắn, nhưng có thể tôi vẫn là thế. Tình yêu quá ngắn cho nỗi quên quá dài.


Vì những đêm thế này, giống đêm tôi giữ nàng êm ấp trong tay Tâm hồn tôi lất lay khi nhớ rằng tôi đã mất nàng chẳng hay."





"Through nights like this one I held her in my arms. I kissed her again and again under the endless sky.


She loved me sometimes, and I loved her too. How could one not have loved her great still eyes.


Tonight I can write the saddest lines. To think that I do not have her. To feel that I have lost her.


To hear the immense night, still more immense without her. And the verse falls to the soul like dew to the pasture.


What does it matter that my love could not keep her. The night is starry and she is not with me.

--

I no longer love her, that’s certain, but how I loved her. My voice tried to find the wind to touch her hearing.


Another’s. She will be another’s. As she was before my kisses. Her voice, her bright body. Her infinite eyes.


I no longer love her, that’s certain, but maybe I love her. Love is so short, forgetting is so long.


Because through nights like this one I held her in my arms my soul is not satisfied that it has lost her."



 
 
 

Comments


Post: Blog2_Post

em, mê, ly

Address

District 8, Ho Chi Minh City

Contact

Follow

  • Facebook

Hãy để lại lời nhắn, emly sẽ trả lời nha!

bottom of page